Dự thảo luật
Dự thảo Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật (trình QH ngày 25/10/2007)

    Căn cứ Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992 đã được sửa đổi, bổ sung theo Nghị quyết số 51/2001/NQ10 ngày 25 tháng 12 năm 2001 của Quốc hội khóa X, kỳ họp thứ 10;
    Quốc hội khoá...  ban hành Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật (sửa đổi).

Các tài liệu tham khảo
 
 
Những ý kiến đóng góp
  • Người gửi: Lê Văn Thanh
  • Email:
  • Ngày gửi: 06:51:00 | 09/12/2008

Phạm vi trách nhiệm thẩm tra (Điều 45 của Dự thảo)

Chúng tôi đề nghị cần quy định trách nhiệm của cơ quan thẩm tra: không chỉ tập trung chủ yếu về các vấn đề lớn, các vấn đề còn nhiều ý kiến khác nhau mà phải thảo luận, đi sâu thẩm tra và cho ý kiến về từng điều luật cụ thể và từ đó, đề xuất các kiến nghị cụ thể đối với từng điều luật làm cơ sở để Quốc hội xem xét, quyết định. Đồng thời, để làm được điều này, Hội đồng dân tộc, các Uỷ ban của Quốc hội phải hoạt động thường xuyên hơn, dành nhiều thời gian cho việc thẩm tra dự án; hạn chế tối đa thành viên của Uỷ ban hoạt động kiêm nhiệm.
  • Người gửi: Lê Thị Hoài
  • Email:
  • Ngày gửi: 06:50:00 | 09/12/2008

Nghị quyết của Hội đồng thẩm phán?

Hội đồng thẩm phán là cơ quan xét xử thuộc Toà án nhân dân tối cao và được giao thẩm quyền ban hành nghị quyết (văn bản quy phạm pháp luật) theo Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật hiện hành. Vấn đề đặt ra ở đây là Hội đồng thẩm phán Toà án nhân dân tối cao vừa là cơ quan xét xử và lại vừa là cơ quan được giao ban hành văn bản quy phạm pháp luật. Trong khi đó, Hội đồng thẩm phán Toà án nhân dân tối cao gồm các thẩm phán khi xét xử chỉ tuân theo pháp luật, nhưng các thẩm phán này khó có thể khách quan phản ánh đúng ý chí, nguyện vọng, lợi ích của nhân dân khi thực hiện hoạt động lập pháp trong trường hợp có xung đột lợi ích của ngành mình. Do đó, việc sửa đổi Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật cần theo hướng không nên giao cho Hội đồng thẩm phán Toà án nhân dân tối cao quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật (ban hành nghị quyết) nhằm tạo điện kiện giúp cơ quan này có nhiều thời gian tập trung làm tốt hoạt động xét xử của mình (chức năng tư pháp).
  • Người gửi: Ông bà Tuân
  • Email:
  • Ngày gửi: 06:49:19 | 09/12/2008

Thông tư liên tịch (Điều 3 của Dự thảo)

Văn bản quy phạm pháp luật là một trong những công cụ để thực hiện chức năng quản lý nhà nước. Căn cứ vào chức năng, nhiệm vụ của các cơ quan thì mỗi cơ quan đều được phân công phụ trách một số lĩnh vực nhất định. Do đó, bất kỳ lĩnh vực nào cũng có một cơ quan chịu trách nhiệm chính. Khi cần ban hành văn bản quy phạm pháp luật để điều chỉnh về một vấn đề nào đó thì đều có thể xác định được một cơ quan nhà nước chịu trách nhiệm chính trong lĩnh vực liên quan; cơ quan này có nghĩa vụ ban hành văn bản quy phạm pháp luật về vấn đề đó. Trong trường hợp có vấn đề liên quan đến nhiều lĩnh vực thuộc trách nhiệm quản lý của nhiều cơ quan nhà nước khác nhau thì tuỳ theo nội dung, có thể do Quốc hội hoặc giao cho Chính phủ ban hành văn bản quy phạm pháp luật để điều chỉnh. Bên cạnh đó, có thể nhận thấy, các tổ chức xã hội, kể cả các tổ chức chính trị - xã hội lại không có chức năng trực tiếp quản lý nhà nước. Vì vậy, sự tồn tại của hình thức văn bản quy phạm pháp luật liên tịch giữa cơ quan nhà nước có thẩm quyền với nhau hoặc với các tổ chức chính trị- xã hội là không cần thiết và thiếu hợp lý. Để bảo đảm giá trị pháp lý và ý nghĩa của văn bản quy phạm pháp luật trong việc quản lý nhà nước, Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật nên quy định theo hướng bỏ hình thức văn băn quy phạm pháp luật liên tịch giữa cơ quan nhà nước với nhau hoặc với các tổ chức chính tri - xã hội.
  • Người gửi: Ông bà Minh
  • Email:
  • Ngày gửi: 06:48:13 | 09/12/2008

Ý kiến về khoản 3 Điều 23 của Dự thảo

Khoản 3 Điều 23 quy định Chính phủ lập dự kiến xây dựng luật, pháp lệnh là vô lý. Luật là của Quốc hội, vì vậy tôi nghĩ việc lập dự kiến xây dựng luật phải là do cơ quan của Quốc hội làm mà cụ thể ở đây là Uỷ ban thường vụ Quốc hội có sự phối hợp của Uỷ ban tư pháp Quốc hội và Chính phủ và Bộ Tư pháp. Luật nên quy định rõ cách thức tiếp thu ý kiến của đại biểu Quốc hôi. 1 số luật nên lây thêm ý kiến Hội đông nhân dân tỉnh.
  • Người gửi: Vũ Thị Nguyệt
  • Email:
  • Ngày gửi: 06:47:25 | 09/12/2008

# Tổng kiểm toán nhà nước không được ban hành văn bản quy phạm pháp luật?

Hiện nay, Kiểm toán nhà nước ngày càng có vị trí và vai trò quan trọng trong việc công khai, minh bạch nền tài chính quốc gia. Nhưng nếu chúng ta không giao đủ quyền lực cho người đứng đầu là Tổng kiểm toán nhà nước thì sẽ không phát huy hiệu quả được hết các chức năng và vai trò của cơ quan đó. Theo tôi, nên quy định cho Tổng kiểm toán nhà nước được ban hành 1 loại văn bản quy phạm pháp luật theo hình thức là quyết định. Có như vậy thì Tổng kiểm toán nhà nước mới có thể đảm bảo được tính độc lập của Kiểm toán nhà nước.
  • Người gửi: Ông bà Hồng Hạnh
  • Email:
  • Ngày gửi: 06:46:02 | 09/12/2008

Hợp nhất văn bản sau khi sửa đổi, bổ sung

Trong thời gian qua, bên cạnh việc ban hành nhiều văn bản quy phạm pháp luật mới, các cơ quan có thẩm quyền của Nhà nước ta cũng đã sửa đổi, bổ sung nhiều văn bản quy phạm pháp luật. Trong khi đó, Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật hiện hành lại không có quy định về việc hợp nhất văn bản quy phạm pháp luật sau khi sửa đổi, bổ sung. Trên thực tế, việc hợp nhất văn bản quy phạm pháp luật do các nhà xuất bản tiến hành không được thường xuyên, thống nhất do không có quy định cụ thể của pháp luật về vấn đề này. Trước tình hình đó, ngày 19 tháng 7 năm 2007, Uỷ ban thường vụ Quốc hội đã thông qua Nghị quyết số 1139/2007/UBTVQH11 ban hành Quy chế về kĩ thuật trình bày dự thảo văn bản quy phạm pháp luật của Quốc hội, Uỷ ban thường vụ Quốc hội. Quy chế này có nội dung quy định về việc hợp nhất văn bản quy phạm pháp luật của Quốc hội, Uỷ ban thường vụ Quốc hội. Chúng tôi nhận thấy, việc hợp nhất văn bản quy phạm pháp luật sau khi sửa đổi, bổ sung là rất cần thiết vì những lý do chủ yếu sau đây: 1) Về mặt nội dung và hình thức, phần sửa đổi, bổ sung có mối quan hệ gắn bó chặt chẽ, thống nhất với các phần còn lại của văn bản; 2) Việc hợp nhất văn bản tạo tiện lợi cho việc sử dụng, tìm hiểu, áp dụng, viện dẫn các văn bản quy phạm pháp luật đã được sửa đổi, bổ sung và văn bản sửa đổi, bổ sung và đồng thời cũng tiết kiệm được các chi phí xuất bản. Việc hợp nhất văn bản là việc làm thường xuyên ở nhiều nước trên thế giới như CHLB Đức, Cộng hoà Pháp, Hoa Kỳ, Ca-na-đa, v.v.. Việc hợp nhất văn bản quy phạm pháp luật sau khi sửa đổi, bổ sung cần được quy định trong Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật nhằm tạo cơ sở pháp lý bảo đảm thống nhất trong việc hợp nhất các văn bản quy phạm pháp luật sau khi sửa đổi, bổ sung. Để tiện cho việc quản lý văn bản quy phạm pháp luật phù hợp với thẩm quyền của các chủ thể ban hành văn bản quy phạm pháp luật, chúng tôi tán thành với quan điểm cho rằng việc giao cho cơ quan, tổ chức chủ trì soạn thảo văn bản quy phạm pháp luật có trách nhiệm hợp nhất văn bản quy phạm pháp luật sau khi sửa đổi, bổ sung là không hợp lý. Cách làm này tạo ra quá nhiều đầu mối có thẩm quyền hợp nhất văn bản. Nên chăng việc hợp nhất văn bản quy phạm pháp luật của Quốc hội, Uỷ ban thường vụ Quốc hội nên giao cho Văn phòng Quốc hội thực hiện như hiện nay; việc hợp nhất văn bản quy phạm pháp luật của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, các Bộ trưởng, Thủ trưởng các cơ quan ngang Bộ nên giao cho Bộ Tư pháp thực hiện, v.v..
  • Người gửi: Ông bà Minh
  • Email:
  • Ngày gửi: 06:43:51 | 09/12/2008

Không nên để Chinh phủ lập dự kiến chương trình xây dựng luật

Không nên để Chinh phủ lập dự kiến chương trình xây dựng luật mà chỉ là tham mưu cho Ủy ban thường vụ Quốc hội trong việc dự kiến chương trình. Nếu Chính phủ dự kiến thì mô hình chung giảm nhẹ quyền lập pháp của Quốc hội và không đúng hiến pháp và cũng không hợp lý. Chính phủ có thể tham gia làm luật và đề nghị những luật chuyên ngành như luật chứng khoán... nhưng thử hỏi bây giờ Luật tổ chức Quốc hội, Luật bầu cử đại biểu Quốc hội, Luật Mặt trận Tổ quốc... cũng phải được Chính phủ cho vào chương trình hay sao. Đấy còn chưa nói 1 số ý kiến đề nghị xây dựng luật của các vị đại biểu không được nghiên cứu kỹ ... mà Chính phủ thực ra cũng chỉ là 1 số chuyên gia cán bộ của Chính phủ đề nghị, nếu Chính phủ làm thì không thỏa đáng và không hợp lý và trái đạo lý thường. Theo tôi, quyền lập chương trình giao cho Ủy ban thường vụ Quốc hội lập dựa tên sự đề nghị của đại biểu Quốc hội cũng như là của Chính phủ và trưng cầu ý dân. Trong dự thảo chưa hề nhắc đến trưng cầu ý dân trong việc lập chương trình. Ví dụ 1 số luật tôi thấy rất cần mà không hề được nói đến như là luật chống rửa tiền, luật tiết kiệm năng lượng, luật chống biến đổi khí hậu .... đây là vấn đề cần nếu Chính phủ nói Chính phủ thể chế hóa đường lối tại sao vẫn thiếu 1 số luật cần ... vì thế không thể để Chính phủ lập dự kiến chương trình mà giao cho Ủy ban thường vụ Quốc hội và thêm vào trưng cầu ý dân.
 

TRUNG TÂM THÔNG TIN, THƯ VIỆN VÀ NGHIÊN CỨU KHOA HỌC VĂN PHÒNG QUỐC HỘI
Địa chỉ : 35 Ngô Quyền - Hà Nội - Điện thoại: 080.43838 - Fax: 080.46830
Email: cilires@qh.gov.vn
Được xây dựng với sự tài trợ của Quỹ Châu Á và được nâng cấp với sự hỗ trợ của Dự án DANIDA